Lời Chúa ngày 03-09-2018

THÁNH GRÊGÔRIÔ CẢ – GIÁO HOÀNG, TIẾN SĨ HỘI THÁNH

Lễ nhớ

Lời Chúa:   Lc 4: 16-30

“Người sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó…
Không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”.

Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”

Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: ‘Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình’; ‘điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông’ “. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.

Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

Đó là lời Chúa.

 

SUY NIỆM:

Tin là thái độ căn bản trong cuộc sống.

Chẳng ai có thể sống mà không tin.

Không tin người này nhưng lại tin người kia.

Không tin lý thuyết này nhưng lại tin giả thuyết nọ.

Thành ra ai cũng phải chọn một niềm tin.

Không phải chọn một cách vu vơ, mù quáng,

nhưng một cách sáng suốt và tự do.

Ðiều khó là giữ cho lòng mình được tự do thanh thoát,

không bị những định kiến ràng buộc hay tư lợi chi phối,

nhờ đó chúng ta dám chọn sự thật,

dù sự thật đó làm đổ nhào mọi điều ta nghĩ,

và xoay lại hướng đi của cả đời ta.

Có lẽ dân làng Nadarét ít có thứ tự do này.

Khi Ðức Giêsu giảng trong hội đường Nadarét thân quen,

họ đã ngỡ ngàng thán phục trước lời Ngài nói.

Hãnh diện biết mấy khi một thành viên trong làng

nay được tiếng tăm lẫy lừng khắp miền Galilê!

Nhưng tin Ðức Giêsu là một ngôn sứ

lại là điều họ không làm được.

“Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?”

Ký ức của họ vẫn còn giữ nguyên những hình ảnh

của Ðức Giêsu  sống tại đây hơn ba mươi năm qua.

Một cuộc sống quá đỗi bình thường!

Một ông thợ mộc, con một ông thợ mộc khác.

Gốc gác, họ hàng của Ðức Giêsu, họ đều nắm rõ.

Tiếc là họ đã không thể đi xa hơn.

Cái hiểu biết trước đây khiến họ mãn nguyện, tự hào,

và tưởng mình chẳng còn gì để biết thêm về Giêsu.

“Những gì ông đã làm ở Caphácnaum, hãy làm ở đây xem.”

Người làng Nadarét không tin Ðức Giêsu là ngôn sứ.

Họ muốn Ngài chứng minh bằng phép lạ.

Họ muốn thấy tận mắt, chứ không chỉ nghe nói thôi.

Nhưng Ðức Giêsu không làm phép lạ để ép người ta tin.

Chính lòng tin đưa đến phép lạ,

mà Ngài lại chẳng gặp lòng tin nào nơi người đồng hương.

Lòng chai đá cứng cỏi của họ chuyển thành sự phẫn nộ,

khi Ðức Giêsu kể chuyện hai ngôn sứ Êlia và Êlisa

được Thiên Chúa sai đến thi ân cho dân ngoại.

Dân làng không giữ được Ðức Giêsu cho riêng mình.

Khi thấy mình chẳng còn chút đặc quyền, đặc lợi,

thì họ tìm cách thủ tiêu Ngài.

Tin Ðức Giêsu là ngôn sứ, là Mêsia, là Con Thiên Chúa,

điều đó chẳng dễ dàng chút nào.

Người không tin cũng có thể đưa ra bao lập luận.

Ðiều cần thiết là phải tìm kiếm chân lý với cả tâm hồn.

Chúa Thánh Thần vẫn soi sáng cho người thành tâm thiện chí.

Hôm nay, chúng ta đã biết, tin và gần gũi Ðức Giêsu,

nhưng chúng ta vẫn có nguy cơ tương tự như người Nadarét:

tưởng mình đã múc cạn được mầu nhiệm

hay muốn độc quyền giữ Ðức Giêsu cho mình.

 

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu, dân làng Nadarét đã không tin Chúa vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công.

Các môn đệ đã không tin Chúa khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự.

Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa chỉ vì Chúa sống như một con người.

Cũng có lúc chúng con không tin Chúa  hiện diện dưới hình bánh mong manh, 

nơi một linh mục yếu đuối, trong một Hội Thánh còn nhiều bất toàn.

Dường như Chúa thích ẩn mình nơi những gì thế gian chê bỏ,

để chúng con tập nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin.

Xin thêm đức tin cho chúng con để khiêm tốn thấy Ngài

tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *