Lời Chúa ngày 12-06-2018 THỨ BA TUẦN X THƯỜNG NIÊN

Lời Chúa:  Mt 5: 13-16

“Các con là sự sáng thế gian”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó. Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời”.

Đó là lời Chúa.

 

SUY NIỆM:

Người ta thường định nghĩa Kitô hữu là người tin vào Đức Kitô,

là người sống mầu nhiệm Vượt Qua với Đức Kitô, Con Một Thiên Chúa,

hay đơn giản là người bạn của Ngài.

Chẳng thể nào nói đến Kitô hữu mà không nói đến mối dây với Đức Kitô.

Nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay, khi nói chuyện với các môn đệ,

những người vừa được nghe các Mối Phúc,

Đức Giêsu lại đưa ra một định nghĩa khác về họ.

“Các con là muối cho trái đất” (c. 13).

“Các con là ánh sáng cho thế giới” (c.  14).

Thế giới này, trái đất này, nằm trong định nghĩa về người Kitô hữu.

Không có Kitô hữu sống lơ lửng giữa trời và đất.

Họ thuộc về trời và thuộc về đất, về thế giới hiện tại và thế giới mai sau.

Họ được sai vào thế giới này để phục vụ bằng cách biến đổi.

Muối có nhiều công dụng.

Muối dùng để bảo quản cho khỏi hư, để nêm nếm cho đậm đà, để bón phân.

Muối cần cho sự sống thường ngày con người.

Đức Giêsu dùng hình ảnh muối để áp dụng cho các môn đệ.

Họ cần cho trái đất này,

Như muối thấm vào đồ ăn, họ phải có ảnh hưởng tích cực trên trái đất.

Điều làm cho muối là muối, đó là vị mặn.

Muối trở nên nhạt thì đánh mất chính mình rồi, chẳng đáng gọi là muối nữa.

Đức Giêsu tự nhận mình là Ánh sáng cho thế giới (Ga 8, 12; 9,5; 12, 46).

Bây giờ Ngài mạnh dạn gọi các môn đệ là ánh sáng cho thế giới.

Thế giới hôm nay đã được điện khí hóa khắp nơi.

Nhưng bóng tối và bóng mờ thì chỗ nào cũng có.

Cả bên ngoài lẫn bên trong tim con người.

Bóng tối thật là một quyền lực đáng sợ mà con người phải đối diện.

Chỉ khi môn đệ mang Ánh sáng của Đức Giêsu, và trở nên ánh sáng,

khi ấy họ mới có thể giúp thế giới này bừng sáng.

Thành thánh Giêrusalem ở trên núi, không sao giấu được.

Ngọn đèn được thắp lên cũng không để lấy thùng che lại.

Căn tính của người Kitô hữu cũng vậy.

Tự nó bừng sáng, tự nó quyến rũ, tự nó hồn nhiên tỏa hương.

Đừng sợ để người khác thấy điều tốt nơi mình,

nếu điều đó đưa người ta đến chỗ nhận biết và tôn vinh Thiên Chúa.

Một phần ba thế giới là Kitô hữu,

bẩy phần trăm người Việt Nam là Công Giáo.

Chúng ta có thể làm được nhiều điều cho thế giới hôm nay.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Vua vũ trụ,

nếu Chúa là vua của hơn bốn trăm ngàn linh mục,

nếu Chúa là vua của hơn tám trăm ngàn nữ tu,

nếu Chúa là vua của một tỉ người công giáo,

thì thế giới này sẽ đổi khác,

Hội Thánh sẽ đổi khác.

Chúng con không phải là một lượng men quá nhỏ.

Nếu khối bột chẳng được dậy lên,

thì là vì men đã mất phẩm chất.

Chúng con phải chịu trách nhiệm

về sự dữ trên địa cầu :

có nhiều sự dữ do chính chúng con gây ra.

Chúng con chỉ kêu cầu cho Nước Chúa mau đến,

nhưng lại không chịu xây dựng Nước ấy trên trần gian.

Lạy Chúa Giêsu Vua vũ trụ,

chúng con thường cố ý thu hẹp vũ trụ của Chúa,

giữ chặt Chúa ở trong nhà thờ,

nên nhiều nơi vẫn vắng bóng Chúa,

dù Chúa đã đến trái đất này từ 2000 năm.

Chúng con sợ Chúa đến làm phiền chúng con,

và không cho chúng con được yên ổn.

Ước gì một tỉ người công giáo

chịu để Chúa chi phối đời mình

và đưa Chúa đi vào những nơi Chúa chưa hề đến.

Như thế vũ trụ này

trở thành vũ trụ của Thiên Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *