Lòng Chúa Xót Thương

Lời Chúa 29.4.2018 – Chúa nhật 5 Phục sinh

29Lời Chúa: Ga 15, 1-8

Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em. Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được. Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi. Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin. anh em sẽ được như ý. Ðiều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy.”

Suy niệm:

Thế giới hôm nay tiến bộ nhanh chóng về nhiều mặt:

nghiên cứu sự sống trên sao Hỏa, nối mạng Internet,

thành công trong phương pháp sinh sản vô tính…

Tưởng như chẳng có gì con người không làm được.

Nhưng thế giới vẫn lo âu vì chất thải ở khắp nơi,

môi trường sống bị hư hoại, chênh lệch giữa giàu nghèo,

nạn tham nhũng ở châu Á, sự hư hỏng của các bạn trẻ.

Cái vòng luẩn quẩn: ma túy, tình dục, AIDS, tội phạm

dẫn đến các chết bi đát cho nhiều thanh thiếu niên.

Con người đủ thông minh để tạo ra sản phẩm

nhưng lại không đủ bản lãnh để làm chủ chúng,

nên chúng quay trở lại làm chủ con người.

Khoa học vừa giải quyết, vừa gây thêm rắc rối.

Con người hôm nay bơ vơ, loay hoay, không cứu nổi mình.

Thế giới bế tắc, cần đến ơn cứu độ.

Ðoạn Tin Mừng mời ta nhìn lại sự cằn cỗi

của mình, của Hội Thánh, của cả thế giới.

Ðức Giêsu phục sinh như cây nho, các Kitô hữu là cành.

Cây và cành có cùng một sự sống, cùng một dòng nhựa.

Sự sống từ cây, làm cho cành sinh trái.

Cụm từ sinh hoa trái được nhắc đến 6 lần.

Cụm từ ở lại trong Thầy được nhắc đến 5 lần.

Không ở lại trong Thầy thì không thể sinh hoa trái.

Cứ nhìn hoa trái thì biết mức độ gắn bó của cành.

Có cành chỉ vờ gắn liền với cây nên không có trái.

Có cành đã sinh trái, nhưng cần sinh hoa trái hơn (c.2),

sinh hoa trái nhiều (c.8), sinh hoa trái bền vững (c.16).

Chúng ta vẫn chưa sinh trái như lòng Chúa mong

vì chúng ta không chịu để Ngài cắt tỉa.

Vinh quang của Thiên Chúa là chúng ta sinh nhiều hoa trái.

Thất bại của Thiên Chúa là sự cằn cỗi của con người.

Hoa trái là ước mơ của người trồng nho,

và cũng là sự triển nở của cây và cành nho.

Chẳng hề có sự xung đột giữa vinh quang Thiên Chúa

và vinh quang đúng nghĩa của con người.

Chỉ trong Chúa, con người mới thực sự triển nở, hạnh phúc.

Một sự độc lập khờ khạo sẽ dẫn đến héo khô.

Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em.

Một lời mời gọi gần như là một lời nài van.

Sự ở lại chỉ hoàn hảo khi có đủ hai chiều.

Con người mãi mãi có tự do khước từ nguồn sống.

Ở lại trong Chúa không phải là lối nói văn chương.

Ðể ở lại cần phải trả giá.

Muốn được hưởng nguồn sống của Ðấng Phục Sinh,

ta cũng phải chia sẻ thập giá của Ngài.

Chính Ðức Giêsu cũng được cắt tỉa qua khổ đau và cái chết.

Hãy đón lấy sự sống của Chúa Phục Sinh,

như dòng nhựa nguyên tươi mới.

Hãy đóng góp những hoa trái tốt lành cho nhân loại,

để nhân loại nhận ra Cây Nho thật là Ðức Kitô,

và Người Trồng Nho là chính Thiên Chúa.

Cầu nguyện:


Lạy Chúa Giêsu,

sống cho Chúa thật là điều khó.

Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con.

Chúa đòi con cho Chúa tất cả

để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa.

Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa

để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa.

Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà

để cây đời con sinh thêm hoa trái.

Chúa cương quyết chinh phục con

cho đến khi con thuộc trọn về Chúa.


Xin cho con dám ra khỏi mình,

ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan

để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa,

dù phải chịu mất mát và thua thiệt.


Ước gì con cảm nghiệm được rằng

trước khi con tập sống cho Chúa

và thuộc về Chúa

thì Chúa đã sống cho con

và thuộc về con từ lâu. Amen.

 

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ